Monday, December 3, 2012

Video Hành Quân Lam Sơn 719 Hạ Lào 27 phút và Hình Ảnh Khu vực Lào ngày nay, bài viết Trần Đổ Cẩm và Trung Tướng Vaught

The Pictures


Sensor thả trên đường mòn Hồ Chí Minh trong Chiến Tranh VN
Xác xe tăng gần Làng Vey
Di Tích Chiến Tranh sót lại trên đường mòn Hồ Chí Minh
Chiến Lợi Phẩm Hành Quân Lam Sơn 719 

 Remain H34 Helicopter on HCM Trail


Bản Đồ Hành Quân Lam Sơn 719 3/ 1971


After a very long days exploring, many trees were blocking the road, lucky I had my saw with me. I managed to hack through the jungle and found myself on this perch overlooking Sepon.
This was the site of Anti Aircraft gun emplacements, remains of bunkers can be found along this ridge.
Ho Chi Minh trail Laos

Remain UH1 Lam Sơn 719 Hạ Lào 3/1971 Landing Zone Sophia

Xác xe tăng gần Khe Sanh ngày nay

Sông Tchepon ngày nay


Cửa Biên Giới Lao Bảo ( Quảng Trị- Lào)

Làng Vây ngày nay (một thời có những trận đánh khốc liệt)

Khu vực Biên Giới Savanakhet Lào gần Tchepon Lam Sơn 719

Khách Sạn Hòa Bình gần Khe Sanh

Đời Sống Lao Bảo hôm nay
Đường Mòn Hồ Chí Minh Oscar Eight

Tchepon Bank Vaut today

Chứng Tích Thời Chinh Chiến trên đường mòn HCM


 Sắc tộc BRU gần Khe Sanh

 Khe Sanh






 Đường 9 vào Tchepon





 Lao Bảo - Quảng Trị


Cuộc hành quân hạ Lào "Lam Sơn 719"

Ảnh sưu tầm 40 năm cuộc hành quân hạ Lào "Lam Sơn 719"
Kỷ niệm 40 năm cuộc hành quân Hạ Lào LAM SƠN 719:
Ðúng 7 giờ 00 phút sáng ngày 8 tháng 2, các chiến xa cùng quân Dù tùng thiết thuộc Chiến Ðoàn 1 Ðặc Nhiệm vượt biên giới Lào-Việt trên đường số 9 gần Lao Bảo dưới sự yểm trợ của các trực thăng võ trang thuộc Sư Ðoàn 101 Không Kỵ Hoa Kỳ, chính thức mở đầu cuộc hành quân Lam Sơn 719. Khoảng 8 giờ sáng, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu xác nhận trên đài phát thanh Saigon.

“…Ðây là một cuộc hành quân có giới hạn trong thời gian lẫn không gian, với mục tiêu duy nhất và rõ rệt là phá vỡ hệ thống tiếp vận và xâm nhập của Cộng Sản Bắc Việt trên phần đất Lào mà chúng đã chiếm đóng và xử dụng từ nhiều năm nay để tấn công vào Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta. Ngoài ra, Việt Nam Cộng Hòa không có một tham vọng đất đai nào tại Lào và không khi nào xen vào nội bộ chính trị của vương quốc Lào vì Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn tôn trọng nền độc lập và sự vẹn toàn lãnh thổ của vương quốc Lào…”






Lệnh hành quân:



Bản đồ hành quân :



Giây phút chờ đợi trực thăng vận qua hạ Lào:



Các Binh sĩ VNCH tại Khe Sanh đang chờ để được trực thăng bốc vào đất Lào lúc mở màn cuộc hành quân Lam Sơn 719, ngày 8-2-1971



Đại tá Hồ Trung Hậu tư lệnh phó Sư đoàn Nhảy Dù, được thăng chuẩn tướng tháng 3/1971, sau khi cuộc hành quân Lam Sơn 719 kết thúc với tấm bản đồ hành quân trên tay.



Binh sĩ Việt và các cố vấn Mỹ được di chuyển trên xe GMC trong chiến dịch Dewey Canyon II, theo kế hoạch của cuộc hành quân Lam Sơn 719, nhằm mở lại và nắm giữ Đường 9 , tái chiếm đóng căn cứ Khe Sanh làm căn cứ tiếp vận tiền phương .





Xe tăng quân lực VNCH vừa qua khỏi làng Vei , Tấm nylon màu cam phủ trên đầu các xe tăng nhằm giúp các máy bay trên cao phân biệt rõ với xe tăng của VC.


Đoàn quân xa đang tiến vô đất Lào :







Quốc lộ 9 :



Một con đường phụ chạy song song QL9 vừa được lính công binh Hoa kỳ xây dựng nhằm phục vụ cuộc hành quân Lam Sơn 719 , trong ảnh cho thấy địa thế con đường nhò rất hiểm trở



Không ảnh đoàn xe của Lữ đoàn 1 thiết giáp đang trên đường QL 9 đến căn cứ Anpha





Đoạn đường mới mở gần căn cứ Bravo



Một bãi đáp dã chiến trực thăng :


Bãi đáp LoLo ,đặt theo tên nữ diễn viên nổi tiếng người Ý :



Bãi đáp Sophia :



Xác 1 xe tăng T-54 của VC bị bắn cháy bên vệ đường :



Dọn bãi : trái bom phát quang được cho nổ từ trên cao nhằm tránh tạo hố sâu trên mặt đất



Và 1 bãi đáp đã được dọn xong giữa rừng già hạ Lào:



Trung Tướng Hoàng xuân Lãm đến thăm các binh sĩ trước khi xuất kích :



Trung tướng Hòang Xuân Lãm, tu lệnh Quân Đòan 1, tổng chi huy cuộc hành quân Lam Sơn 719





1 binh sĩ ưu tư trước lúc đi vào vùng lửa đạn



Phút nghỉ ngơi gần căn cứ Anpha


Chuẩn bị cho trận đánh :






Công binh Mỹ giúp làm đường dã chiến


Con đường do Lực lượng Công binh vừa làm xong


Hành quân:






Xe bọc thép M113 được ngụy trang kỹ lưỡng trên đường hành quân








Lính công binh Mỹ đào Công sự chiến đấu xung quanh căn cứ Anpha








Thiết xa M113 mở đường theo sau là các xe truyền tin


Bảng cảnh báo giới hạn cho các quân nhân Mỹ, cách biên giới Lào Việt 100m. (Sau năm 1970 ,QH Mỹ không cho phép binh sĩ Mỹ tác chiến ngòai lãnh thổ VN theo đạo luật Cooper‐Church Amendment, họ chỉ yểm trợ phương tiện và không quân cho quân đội VNCH họat động trên đất Lào)

Trận chiến nảy lửa với quân VC trên đất Lào








Ngày 10/02/1971, ngày thứ 3 của cuộc hành quân Lam Sơn 719, 4 phóng viên ảnh hàng đầu đã tử nạn trực thăng tại Lào do hỏa lực phòng không của quân Bắc Việt. Trực thăng chở họ đang bay trên chặng thứ hai từ Firebase Hotel đến bãi đáp LZ Ranger trong chuyến viếng thăm các tiền đồn của binh sĩ VNCH để tuờng thuật về cuộc hành quân Lam Sơn 719 thì bay lạc vào vùng do quân địch kiểm soát, và đã bị VC bắn hạ. Cùng tử nạn với 4 phóng viên nước ngòai là một phóng viên ảnh quân đội VNCH, 4 nhân viên phi hành đòan KQ VN và 2 đại tá tham mưu QĐ1, đã lên máy bay vào phút chót tại căn cứ Hàm Nghi (Khe Sanh)


Những tử sĩ đầu tiên , đang được trực thăng Huey vận chuyển về hậu cứ

Những bức ảnh này cũng là những ảnh sau cùng của phóng viên người anh Larry Burrows :


Chiếc UH1 bị trúng hỏa lực VC gần bãi đáp LOLO , phi hành đoàn thoát chết đang chờ cứu viện

Bãi đáp trực thăng gần Khe Sanh :


Hành quân mở màn chiến dịch đánh đường HCM trên đất Lào



Binh sĩ VNCH đang lục soát 1 hầm chứa đạn dược , quân trang và nhiên liệu của CSBV bỏ lại dọc theo tuyến đường mà chúng gọi là đường HCM .


Võ khí tịch thâu được trong 1 hầm ngầm VC:


Không ảnh đường mòn HCM trên đất Lào


Truy kích nhằm cắt đứt đường tiếp tế của CSBV


Lối vào 1 bongke ngầm của CSBV


Và chiếc tăng PT-76 Nga sô chế tạo bị VC bỏ lại :


Đợt trãi thảm của B-52 :


USAF dọn đường bằng bom Napalm lên đầu quân VC :

Nhận tiếp tế từ hậu cứ


Nã pháo vào nơi có quân BV trú đóng


Căn cứ pháo binh yểm trợ hỏa lực đóng quân trên đất Lào cách biên giới 9 km



Kiên cố và vững chắc

Một tên VC bị bắt giữ và số võ khí tịch thâu được trong hầm ngầm


Súng cao xạ của VC bỏ lại


Chuyển quân bằng trực thăng vận





2 lính Mỹ cạnh chiếc Cobra tại căn cứ Khe Sanh




Khe Sanh từ buồng lái chiếc C-130 xa xa là phi đạo dã chiến


Cận cảnh phi đạo


Một số tổn thất khí tài do hỏa lực VC :






Căn cứ LoLo thất thủ


Lính VC tấn công chiếm 1 cứ điểm :


Căn cứ Vandergrift của quân đội Mỹ, nơi các trực thăng bị hư hỏng nhẹ được mang về nhằm phục hồi và sửa chữa nếu có thể .


In to the Hell :


Một người lính bị thương được đồng đội đưa về phía sau






Chờ trực thăng đưa về căn cứ :


Khi căn cứ hỏa lực 31 bị thất thủ ,pháo binh QL VNCH đã phải tập trung bắn thẳng vào đây để phá hủy căn cứ này.


Cuộc hành quân Lam Sơn là thiệt hại nặng nề nhất của QL VNCH trong chiến tranh với CSBV


Xe tăng M-41 của QLVNCH bị rơi vào tay quân CSBV


Nhiều binh sĩ VNCH bị thương và bị CSBV bắt tù binh




1 Xe tăng quân VC vừa bị trúng mìn, nhưng lính tùng thiết vẫn hung hãn tiến lên


Trận địa phòng không của quân BV


Đại tá Nguyễn Văn Thọ lữ đoàn trưởng LĐ3 ND và các sĩ quan bị bắt tại Hạ Lào đang được CSBV đưa ra trình diện trước báo chí - 1972


Nỗi buồn ở ... 2 chiến tuyến : ko có người chiến thắng chỉ có người Việt thua ?


Và niềm vui hiếm hoi

__________________

Gen DC Trí và Gen Lê N Khang
*Nguồn từ manhhai-Flickr .
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++



Cuộc hành quân Lam Sơn 719 thắng hay bại là tuỳ theo sự nhận định của từng cá nhân. Theo Nguyễn văn Thiệu và Nixon, thì quân đội Việt Nam Cộng Hoà đã thắng. Tuy nhiên, cũng có người nghĩ rằng đây là mưu sâu thâm độc của Hoa Kỳ nhằm tiêu diệt các sư đoàn tinh nhuệ của VNCH – nhảy dù, thuỷ quân lục chiến, sư đoàn 1 bộ binh, trước khi giao dứt miền Nam cho Cộng sản Bắc Việt.

Vào năm trước đó, tháng 3/1970, Việt nam Cộng Hoà và Hoa Kỳ đã thắng lớn qua cuộc hành quân Toàn Thắng 42 bên Cam Bốt. Với sự tham dự của nhảy dù, thuỷ quân lục chiến, quân đoàn III và IV, thiết kỵ , và không lực Hoa Kỳ. Ta đã tịch thu được của CSBV nhiều vũ khí và quân dụng đủ để trang bị cho 54 tiểu đoàn địch trong 6 tháng.Và cũng đã hạ. sát được 11.300 quân địch, cùng bắt làm tù binh 2300 tên.

Cuộc tiến quân qua Lào khởi sự ngày 8/2/71 với sự tham dự của thành phần các lực lượng: sư đoàn dù, sư đoàn thuỷ quân lục chiến, sư đoàn 1 bộ binh, liên đoàn 1 biệt động quân, và lữ đoàn 1 kỵ binh. Quân số khoảng 19.000 người.

Trong khi đó, Cộng sản Bắc Việt đã có tới hơn 60000 người của các sư đoàn 2, 304, 308, 320, 324, hai trung đoàn độc lập 27 và 278, 8 trung đoàn pháo binh, ba tiểu đoàn thiết giáp với các chiến xa hiện đại T-54 của Liên sô, 6 trung đoàn phòng không, 8 tiểu đoàn đặc công, và các đơn vị hậu cần, vận tải.

Theo binh pháp, khi tấn công cần tỉ số 3 trến 1. Rõ rệt là lực lượng ta chỉ bằng 1/3 lực lương địch trong cuộc hành quân này ( Trong cao điểm của cuộc hành quân này, lực lượng quân ta có lúc lên đến hơn 30.000. Tuy nhiên con số này là tổng số quân tham dự ). Vào năm 1967, Hoa Kỳ đã soạn thảo một kế hoạch hành quân tương tự. Và họ cho rằng phải cần đến 60.000 quân.

Thêm nữa là quân ta lại tấn công vào một địa hình do đối phương làm chủ và đã quá quen thuộc với họ từ hồi kháng chiến chống Pháp.

Điều tệ hai khác nữa là kế hoạch hành quân này đã bị bại lộ từ sớm. Trong giai đoạn dự thảo, sự qua lại giữa các giới chức của Sàigòn, Hoa Kỳ, và hoàng thân Phouma của Lào, cùng với cuộc hành quân vượt biên đang tiếp diễn bên Cam Bốt đã không thể không làm cho Cộng sản Bắc Việt nghi ngờ

Bộ Tổng tham mưu của Việt nam Cộng Hoà và MACV của Hoa Kỳ đồng ý sẽ giữ kín tin tức ít nhất cho đến 4/2/71. Nhưng đến ngày 25/1/71, nhiều sĩ quan cấp nhỏ ở quân đoàn 1 đã đựơc thông báo ngày giờ và kế hoạch hành quân.

Ngày 31/1/71, tờ báo New York Times đăng theo một nguồn tin về kế hoạch hành quân. Hai ngày sau, đài truyền hình CBS đề cập đến không những mục tiêu của cuộc hành quân mà còn đến cả quân số tham dự.

Và rồi trong tuần lễ đầu của cuộc hành quân, trực thăng chở các sĩ quan tham mưu của quân đoàn 1 bị bắn rơi ở Lào. Phóng đồ hành quân bị lọt vào tay quân CSBV. Kế hoạch hành quân phải mất một tuần sau mới thay đổi được.

Theo binh pháp, yếu tố bất ngờ rất là quan trọng. Nhưng nó đã không có trong cuộc hành quân này.

Tin tức tình báo mà quân ta và Hoa Kỳ dựa vào để soạn thảo kế hoạch cũng đã ít nhiều sai lạc. Tỷ dụ ta ước tính binh đoàn 70B của CSBV có 225 súng phòng không. Nhưng khi lâm trận, mới biết họ có đến 525 khấu.

Không ảnh cho thấy con đường số 9 lưu thông được. Và dự trù sẽ xử dụng lộ trình này để chuyên chở nước và sang đến cho các lực lượng hành quân. Khi lâm trận ,mới khám phá ra rằng con dường này đã bi không quân dội bom từ 1966, và hư hại nhiều. Rốt cục, phải dùng trực thăng. Do đó, nhiều quân xa và thiết giáp đã phải bị bỏ lại trên đường triệt thoái.

Ngoài ra, cũng có những lý do khác đã khiến cho cuộc hành quân không được hoàn tòan thành công. Tỷ dụ như vào thời điểm của cuộc hành quân Lam Sơn, lực lượng ta cũng đang mở cuộc hành quân Toản Thắng 1/71 với sự tham dự của 21000 quân ở bên Cam Bốt. Cuộc hành quân Lam Sơn, do đó, đã không có được sự không yểm đúng mức của không lực Hoa Kỳ.

Trước sự thiệt hại nặng nề của các lực lượng tham chiến- trong đó có sư đoàn nhảy dù, Nguyễn văn Thiệu đã phải hạ lệnh triệt thoái khỏi Lào trước kỳ hạn.

Ưu điểm của lực lượng nhảy dù là trang bị nhẹ để tạo thành mũi xung kích. Thay vào đó, trong cuộc hành quân Lam Sơn 719, các đơn vị này lại bị xử dụng như những đơn vị bộ binh để phòng thủ các căn cứ hỏa lực. Hậu quả là các căn cứ này đã lần lượt bị thất thủ trước các đợt cường tập của CSBV có pháo binh và thiết giáp yểm trợ.

Bảng tổng kết thiệt hại đôi bên cho thấy Cộng sản Bắc Việt có 13.535 chết và 69 bị bắt làm tù binh.

VNCH: 1483 tử trận, 5420 bị thương, và 691 mất tích.

Hoa Kỳ: 176 chết, 1942 bị thương, và 42 mất tích.

( Trích từ các tài liệu. của các tác giả Nguyễn Kỳ Phong, Nguyễn Đức Phương, v…v…)


Biệt-Động-Quân trong cuộc hành quân Lam Sơn 719

Cuộc hành quân Lam-Sơn 719 vào đầu tháng hai năm 1971nhằm mục đích chiếm đóng và phá hủy căn cứ điạ 604 của quân cộng sản Bắc Việt. Căn cứ này nằm trong Tchepone, một thành phố nhỏ thuộc miền nam Lào. Các chuyên viên tình báo cho biết địch quân thiết lập nhiều kho lớn dự trữ vũ khí, đạn dược, thực phẩm và đồ quân dụng. Ngoài ra căn cứ này còn được dùng như trạm dừng quân, bổ sung quân số và tái huấn luyện cho những đơn vị chính quy CSBV sau những lần chạm súng với quân đội VNCH. Các đơn vị cộng sản được sự yểm trợ của căn cứ này có thể tiến quân qua biên giới Lào Việt tấn công tỉnh Quảng Trị. Ngoài ra về phía nam sát biên giới, quân Bắc Việt phát xuất từ căn cứ điạ 611 tấn công thành phố Huế tỉnh, Thừa Thiên.


Cuộc hành quân này còn bao hàm một ý nghĩa quan trọng trong chương trình Việt Nam hóa chiến tranh. Không một người lính bộ binh Hoa Kỳ nào đặt chân lên phần đất Lào, các cố vấn Hoa Kỳ cho các đơn vị VNCH được lệnh ở lại. Cuộc hành quân Lam Sơn 719 bắt đầu vào lúc 7:00 giờ sáng ngày 08 tháng hai năm 1971, khi đơn vị tiền phương thuộc lữ đoàn 1 Kỵ binh với xe tăng M-41, thiết vận xa M-113 vượt qua biên giới, tiến quân trên đường số 9 Con đường này rất hẹp, điạ thế hiểm trở nên rất khó di chuyển. Cùng lúc đó, các phi cơ trực thăng Hoa Kỳ thuộc phi đoàn tác chiến 223, 158 rời căn cứ Khe Sanh nơi dùng làm bộ tư lệnh tiền phương Quân đoàn I cho cuộc hành quân. Các trực thăng này đem theo quân của sư đoàn 1 bộ binh, sư đoàn Dù và liên đoàn 1 Biệt-động-quân vào vùng hành quân.

Liên đoàn 1/BĐQ tham dự cuộc hành quân này gồm có hai tiểu đoàn 21 và 39, bộ chỉ huy hành quân liên đoàn đóng tại Tà Bạt, tây bắc Khe Sanh sát biên giới Lào Việt. Tiểu đoàn 21/BĐQ được đưa đến bãi đáp Ranger south (BĐQ nam), cách căn cứ hỏa lực 30 năm cây số về hướng đông bắc. Ba ngày sau, tiểu đoàn 39/BĐQ được trực thăng vận đến bãi đáp Ranger north (BĐQ bắc). Hai đơn vị Biệt-động-quân này có nhiệm vụ thăm dò các cuộc chuyển quân của địch đồng thời làm trì hoãn các cuộc tấn công của quân CSBV vào các đơn vị VNCH nằm giữ căn cứ hỏa lực 30 nằm về phiá bắc đường số 9, trục tiến quân của QL/VNCH.

Sau khi xuống bãi đáp, hai tiểu đoàn BĐQ củng cố lại vị trí chiến đấu, sau đó tung các đại đội ra hoạt động trong vùng hành quân, tìm kiếm dấu vết của các đơn vị CSBV. Bắt đầu từ ngày 14, các trung đội tiền phương của tiểu đoàn 39/BĐQ bắt đầu chạm địch, sĩ quan đề-lô (Tiền sát viên pháo binh) xin pháo binh tác xạ yểm trợ. Trong trận này Biệt-động-quân được tiểu đoàn 64/PB đóng tại Phú Lộc yểm trợ trực tiếp. Đến khoảng 3, 4 giờ chiều, các đại đội BĐQ đều chạm địch, tiểu đoàn 64/PB bắn yểm trợ không kịp, cùng quá sĩ quan đề lô phải vào tần số làm việc của pháo đội C/44 pháo binh đóng trên căn cứ hỏa lực 30 xin yểm trợ. Do sự yểm trợ hữu hiệu của pháo binh, quân CSBV phải rút lui, lúc đó trời sắp tối, các đại đội BĐQ cũng lui về phòng thủ xung quanh bộ chỉ huy tiểu đoàn.

Những ngày kế tiếp , các đại đội thuộc TĐ/39 đi mần ăn (lục xoát, hoạt động) bên ngoài hạ 43 giặc cộng, tịch thu hai đại bác phòng không 37 ly, điều này chứng tỏ đơn vị cỡ lớn của địch đang hiện diện trong khu vực trách nhiệm của Biệt-động-quân. Về phiá nam các đơn vị Dù, Bộ binh khám phá kho thực phẩm, nhiên liệu, hầm chôn dấu vũ khí và cả… hầm chôn xác địch, chết vì bom B-52 trong những ngày trước.

Đến ngày 18, các sư đoàn 308, 304, 320, 324B cùng với các trung đoàn chiến xa, pháo binh thuộc quân đoàn 70B CSBV di chuyển đến vị trí tấn công. Trong ngày này địch quân dùng chiến thuật biển người tấn công vị trí phòng thủ tiểu đoàn 39. Được pháo binh bạn từ Phú lộc và căn cứ hỏa lực 30 bắn yểm trợ tối đa, các binh sĩ BĐQ chống trả quyết liệt giết hàng trăm quân địch và tịch thu hơn 500 súng đủ loại.

Ngày hôm sau, quân Bắc Việt tập trung nỗ lực với ý đồ dứt điểm tiểu đoàn 39/BĐQ. Trân chiến trở nên khốc liệt, ngoài TĐ/64/PB trực tiếp yểm trợ, pháo đội C/44/PB trên căn cứ hỏa lực 30 phải dành riêng hai khẩu đại bác 155 ly bắn liên tục để cứu nguy TĐ 39. Biệt-động-quân đẩy lui được nhiều đợt xung phong, tuy nhiên tiểu đoàn này đã phải chiến đấu liên tục từ mấy ngày qua và số tổn thất đã lên cao. Lợi dụng lúc quân Bắc Việt rút lui để củng cố lại hàng ngũ, các BĐQ bị thương nhẹ được băng bó cấp thời rồi trở lại phòng tuyến, chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng.

20 tháng hai, từ mờ sáng quân CSBV đã quay trở lại tấn công dữ dội, trận đánh kéo dài đến chiều. Sức kháng cự của Biệt-động-quân yếu dần, sau đó các đơn vị pháo binh không còn nhận được điện văn yêu cầu bắn yểm trợ nữạ Quân cộng sản đã tràn vào phòng tuyến của TĐ 39 BĐQ, không ảnh chụp được cho biết địch quân để lại trên 600 xác trên trận điạ. Gần 200 binh sĩ sống sót rút lui về phòng tuyến Ranger south của tiểu đoàn 21/BĐQ tiếp tục chiến đấu với đơn vị này cho đến ngày di tản.

Tin tìểu đoàn 39/BĐQ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi phân tán mỏng chứ không đầu hàng lan truyền đi khắp nơi. Trung tá Molinelli thuộc lữ đoàn 17 Kỵ binh không vận Hoa Kỳ đã viết “Đã ba ngày qua chúng tôi không tiếp tế được cho họ (TĐ/39/BĐQ). Khi gần hết đạn họ tấn công ra ngoài để lấy súng đạn của địch tiếp tục chiến đấu”.

Sau khi thanh toán xong tiểu đoàn 39, các đơn vị CSBV di chuyển xuống phiá nam bao vây TĐ/21/BĐQ. Đêm 20, hỏa châu thắp sáng vị trí đóng quân của Biệt-động-quân, tiền đồn cuối cùng ngăn chặn trục tiến quân của địch từ hướng đông bắc đến căn cứ hỏa lực 30. Bắt đầ từ ngày 21, cộng quân tấn công khu vực xung quanh bãi đáp Ranger south. Các binh sĩ TĐ21 và số còn lại của TĐ 39/BĐQ chống trả quyết liệt và nhờ pháo binh yểm trợ liên tục đã đẩy lui được nhiều đợt xung phong của giặc. Trận chiến kéo dài trong bốn ngày đêm, sau các đợt xung phong bị đẩy lui, quân Bắc Việt pháo kích vào phòng tuyến của Biệt-động-quân làm cho các chiến sĩ mũ nâu mệt mỏi, tinh thần căng thẳng.

Để bảo toàn đơn vị này, sáng ngày 25 tiểu đoàn 21 được lệnh di tản theo kế hoạch “Zulu 1″. Pháo binh thuộc TĐ 64/PB và pháo đội C/44/PB được lệnh bắn tối đa yểm trợ cho Biệt động quân. Khoảng 10 giờ sáng, bốn chiếc trực thăng võ trang Cobra bay trên đầu yểm trợ cho một đoàn trực thăng đáp khẩn cấp bốc vội các quân nhân BĐQ đem đến căn cứ hỏa lực 30 rồi sau đó một đoàn trực thăng khác đến đưa về Phú Lộc chấm dứt nhiệm vụ của liên đoàn 1 Biệt động quân trong cuộc hành quân Lam Sơn 719. Tuy nhiên trong lúc di tản các quân nhân BĐQ tại căn cứ hỏa lực 30, một đại đội của tiểu đoàn 39 bi kẹt lại, các BĐQ này cùng chiến đấu với các đơn vị bạn cho đến ngày di tản.

Nguồn ongvove.wordpress



Sư Ðoàn Nhảy Dù Việt Nam và Cuộc Hành Quân Lam Sơn 719



Ghi chú: Trước đây đã có nhiều nguời viết về cuộc hành quân Lam Sơn 719 tấn công vào các mật khu của Cộng sản Bắc Việt đặt trên đất Hạ Lào do QLVNCH hoạch định và thi hành với các đại đơn vị thuộc QĐI, được tăng cuờng bằng 2 SĐ Tổng trừ bị Nhảy Dù và TQLC. Những bài viết ấy, phần vì quá sơ luợc, phần vì thiếu nhiều chi tiết chính xác từ những cấp chỉ huy, thế nên gần 30 năm qua cuộc hành quân Lam Sơn 719 vẫn còn là một đề tài gây nhiều chú ý và tranh cãi. Trung tuớng Hoa Kỳ hồi hưu James B. Vaught, lúc ấy tham dự cuộc hành quân LS 719 trong cương vị Cố vấn truởng SĐ ND. Sau khi rời VN, Tuớng Vaught về phục vụ tại Bộ Tư Lệnh HQ Đặc biệt Hoa Kỳ (gồm các Lực lượng phản ứng chớp nhoáng như LLĐB, Delta, Thám Sát, Nguời Nhái-Navy Seal). Ông từng chỉ huy cuộc đột kích Operation Eagle Claws, giải cứu con tin Mỹ bị Iran cầm tù năm 1978 – tuy bị bỏ dở nửa chừng – và các chức vụ liên quan đến hoạt động chiến tranh đặc biệt ngoài quy uớc tại nhiều mặt trận khác như Bosnia, Kosovo và Iraq… Xin giới thiệu bài viết ngắn sau đây của tuớng Vaught để biết cái nhìn “chính xác” của 1 sĩ quan cao cấp Mỹ về khả năng, tinh thần chiến đấu của SĐ Nhảy Dù, nói riêng và QLVNCH, nói chung lúc đó.

*
“Mục đích của cuộc hành quân Lam Sơn 719 là cắt đứt đường mòn Hồ Chí Minh nằm trên đất Lào, về phiá Tây Nam căn cứ Khe Sanh, gần đoạn giao lộ với QL 9 cũng như nhằm phá huỷ, tịch thu các kho tiếp liệu quan trọng của địch quân đặt trong khu vực này. Các đơn vị tham dự cuộc hành quân này gồm SĐ 1BB, SĐ TQLC và SĐ ND. Trong những ngày đầu của cuộc hành quân, các chiến binh Mũ Đỏ được 1 Lữ đoàn Kỵ binh tăng phái đã nhanh chóng tiến vào đất Lào lập các căn cứ hoả lực để yểm trợ cho các đơn vị bộ chiến khi họ băng về phiá Tây với nhiệm vụ cắt đứt con đường mòn HCM”

*
Tôi là Cố Vấn Trưởng của Sư đoàn Nhảy Dù Việt-nam Cộng Hoà (trưởng toán CV 162). Toán của chúng tôi có thể nói là 1 toán CV danh tiếng (xem lại danh sách những cựu CV trong toán 162 là thấy ngay nhiều người sau này lên Tướng. Chẳng hạn như Tướng Lindsay (chú thích: ĐT James J. Lindsay, nguyên Tư Lệnh Bộ TL HQ/ĐB Hoa Kỳ), Tướng Sandy Meloy (nguyên TL/SĐ82ND) hay Tướng Leroy Suddath (nguyên Tư lệnh LLĐB) và còn nhiều, nhiều người nữa … (Hình như tôi là CVT/SĐ duy nhất lên Tướng), trong khi có rất nhiều vị khác từng là Cố vấn cấp Tiểu đoàn hay Lữ đoàn NDVN sau này cũng trở thành các vị sĩ quan chỉ huy cao cấp của Quân lực Hoa Kỳ. Toán CV 162 là 1 đơn vị ngoại hạng.



Quay lại với chuyện HQ/ Lam Sơn 719, lúc đó chiến dịch đang tiến hành và đây là cuộc hành quân quy mô đầu tiên tôi can dự. Sau cuộc họp với các CV khác, tôi bắt đầu bàn định kế hoạch để đưa SĐ Nhảy Dù trở lại với tính năng hành quân tác chiến chuyên nghiệp vì lúc ấy SĐ Dù bị chôn chân nằm yên tại các căn cứ hoả lực, không có chút di động nào! Vì vậy tôi lên gặp vị Tư lệnh Sư Đoàn và tha thiết đề nghị là phải có một khái niệm chiến thuật để điều động con cái ra khỏi những căn cứ hoả lực đó. Sau một chút suy nghĩ, ông gật đầu chấp thuận và thế là chúng tôi bắt tay vào việc ngay. Ngay sau khi tôi nhậm chức Cố Vấn Trưởng, trong suốt thời gian còn lại của cuộc hành quân Lam Sơn 719, SĐ Dù không bị mất một khí tài quan trọng nào, đơn vị thực sự vào cuộc chiến đấu và đã chiến đấu vô cùng anh dũng
Trong vòng 8 tới 10 ngày sau đó, SĐ Dù bắt đầu cuộc triệt thoái có quy củ khỏi đất Lào rất thành công. Một trong những quyết định chúng tôi buộc phải làm lúc đó để có thể thay thế cho 1 Chiến đoàn hỗn hợp BB-TG đang bị Cộng quân bao vây là cho B-52 ném bom rải thảm ở khoảng cách tuyến quân bạn chỉ chừng từ 400 đến 500 mét! Dĩ nhiên là 1 cuộc ném bom ở độ gần như vậy chỉ có thể tiến hành nếu được sự chấp thuận của vị Tư lệnh SĐ Nhảy Dù! Và đó là1 trong những thách thức đầu tiên tôi phải đối diện: làm sao thuyết phục được ông chấp nhận mối hiểm nguy như vậy cho con cái ông để đồng ý cho ném bom ở độ gần chết người đó.
Trong 2 tuần lễ cùng với SĐND Việt Nam trên đất Lào tôi đã gọi đâu chừng 412 trận ném bom như thế đấy! Nếu chưa chứng kiến một trận ném bom rải thảm của B-52 thì không tài nào tuởng tuợng được mức độ tàn phá kinh hoàng của nó, nhưng đó là cách phải làm để giúp các đơn vị trên mặt trận trong tình thế đó sống còn, để phá vỡ vòng vây của địch quân đang thắt chặt chung quanh hầu họ có thể rút ra an toàn. Nếu dựa vào báo cáo tại chỗ của các binh sĩ kèm theo uớc tính hết sức khiêm tốn, chúng tôi đã hạ ít nhất 2-ngàn Cộng quân ngay chung quanh căn cứ!
Chúng tôi mở một cuộc hành quân phối hợp nhịp nhàng giữa Bộ binh, Không quân và Pháo binh để vào được bên trong căn cứ thay thế cho đơn vị bị bao vây. Trong khi B-52 ném bom ở khoảng cách chính xác từ 200 đến 300 mét bên ngoài căn cứ, thì 1 hợp đoàn 16 chiến đấu cơ oanh kích vào đám Cộng quân đào hào bao vây căn cứ và cùng lúc 1 hợp đoàn trực thăng 20 chiếc đổ 2 Đại đội Nhảy Dù xuống, rồi bốc thuơng binh và xác binh sĩ tử thuơng bay ra. Cứ thế các chuyến trực thăng đổ quân, bốc thương binh liên tục trong lúc trận chiến vẫn tiếp diễn.

Hãy tuởng tuợng, căn cứ có 4 mặt thì 1 bên B-52 ném bom ngăn chặn, 1 mặt thì phi cơ phản lực oanh tạc, 1 mặt thì pháo binh bắn chặn, chỉ còn đúng 1 mặt trống dành cho trực thăng bay vào rồi cất cánh quay đầu bay ra … Ấy thế mà chúng tôi không mất 1 trực thăng nào mới tài! Có 2 hay 3 chiếc bị trúng đạn địch nhưng không hề hấn gì vẫn cứ tiếp tục bay 4, 5 chuyến cho đến khi chúng tôi đổ được toàn bộ Nhảy Dù vào căn cứ, bốc hết thuơng binh và tử sĩ ra, đổ đầy xăng cho các chiến xa và… a lê hấp, đánh tiếp! Đó là 1 thí dụ tiêu biểu cho kết quả mỹ mãn nhờ vào sự phối hợp ăn ý giữa Không quân, Bộ binh, Trực thăng và các đơn vị yểm trợ hoả lực.



*
Xong nhiệm vụ này (đó là ngày thứ nhì tôi có mặt tại chiến truờng) Tướng Đống trong buổi họp tham mưu đã nói với với toàn bộ các đơn vị trưởng trong SĐ Nhảy Dù của ông rằng “Từ nay, tôi được phép đề nghị các quyết định hành quân chiến thuật cần thiết và mọi nguời phải tuyệt đối thi hành như đó là lệnh của ông”. Và thế là kể từ ngày đó tôi không bao giờ phải băn khoăn lưỡng lự gì cả. Luôn luôn khi nào tính xong một kế hoạch, tôi đều lên trình Tướng Đống để xin ông chấp thuận nhưng không bao giờ ông phản đối bất cứ một đề nghị nào của tôi đưa ra. Và từ ngày đó SĐ Nhảy Dù liên tiếp đi từ thành công này đến thắng lợi khác.
Trong vòng 3, 4 ngày chúng tôi đưa được toàn bộ các đơn vị chiến thuật của SĐ Dù ra khỏi các căn cứ hoả lực để mở những cuộc hành quân lùng địch trong rừng. Phải thú thật tôi không bao giờ thích thú với quan niệm đóng quân trong các căn cứ hoả lực bởi vì một khi đóng quân trong căn cứ là vừa mất đi khả năng di động mà lại còn trở thành mục tiêu cho địch quân tấn công. Tôi quan niệm rằng trong cuộc chiến Việt nam, giữ cho các đơn vị luôn luôn ở thế di động là kế hoạch tốt nhất.
Tôi có thể tự tin mà nói rằng “Việc chôn chân trong căn cứ hoả lực và di động bên ngoài, thì chẳng khác gì nhau ngoài một bên là tha hồ ăn pháo, trở thành mục tiêu cho địch bao vây và tấn công để bị tiêu hao dần. Cộng quân Bắc Việt đã tập trung đại pháo bắn xối xả vào các căn cứ hoả lực bất cứ lúc nào chúng muốn, và tha hồ nhắm bắn trực thăng tiếp tế, tải thuơng … Rõ ràng là không thể nằm bẹp trong căn cứ hoả lực được, chiến thuật đó chẳng có giá trị gì hết.

Vì vậy tôi chủ trương là phải kéo hết ra khỏi các căn cứ hoả lực kiểu đó. Khi đề nghị lên thì các quan ở phiá sau nói, “Ê coi chừng gặp nạn, nhưng muốn ra thì cứ ra và chờ thảm họa tới!” Nói thế mà cũng nói được! Thảm họa là thế nào khi mà mọi trách nhiệm giao phó chúng tôi đều chu toàn và có mức thiệt hại không đáng kể trong khi chúng tôi đập bọn Cộng tơi tả khắp nơi? Và thế là Nhảy Dù kéo ra khỏi các căn cứ hoả lực để nhận nhiệm vụ đoạn hậu.
Thế nhưng ở trên kia, bất ngờ họ ra lệnh kết thúc cuộc hành quân Lam Sơn 719 chỉ vì nó không đem lại kết quả như họ đã tính. Cuộc hành quân này được mở ra không ngoài mục đích nhảy vào Hạ Lào, cắt ngang con đường HCM một cái rồi kéo về! Theo ý kiến cá nhân tôi thì đáng lẽ quân ta phải đánh vào đó, phá huỷ đường HCM rồi ở lại! Giá như cuộc hành quân tổng hợp được bàn định kỹ lưỡng cẩn thận ngay từ đầu thì điều đó là khả năng hoàn toàn có thể thực hiện. Đáng tiếc là tất cả những đơn vị khác đều được lệnh rút về. Nhảy Dù cũng phải về và thi hành xuất sắc nhiệm vụ đoạn hậu, SĐ chúng tôi về trong tình thế tương đối bảo toàn.





Thế nhưng khi chúng tôi kéo về đến con sông chạy dọc biên giới Lào Việt, dọc theo QL 9, Bộ chỉ huy của Chiến đoàn 1 TG – từng có 1, 2 TĐ Dù tăng phái trong suốt cuộc hành quân – nằm trong phạm vi điều động của SĐ Dù báo cáo rằng “phải tính chuyện bỏ xe đi bộ vì phần hết xăng, phần sông lớn không thấy có nhánh nhỏ nào khả dĩ chiến xa có thể băng qua được“.

Tôi bác bỏ lập tức yêu cầu này, ra lệnh cho họ phân tán chiến xa, bố trí đội hình tác chiến và phòng thủ chờ lệnh. Ngay lập tức tôi liên lạc với SĐ 101 Nhảy Dù Hoa Kỳ, xin họ yểm trợ, tập trung tất cả những chiếc UH-1 có thể điều động được để bốc những thùng 55-gallons xăng lên tiếp tế cho chiến xa. Tôi còn kiếm được 1 Chinook và 1 trực thăng cẩu lên vùng. Đồng thời tôi xin SĐ 101 cho 1 trung đội Thám sát không kỵ giúp tôi thám sát 1 trong 2 nhánh sông mà tôi nhìn thấy trên tấm bản đồ cũ thời Pháp mang theo, để xác định nơi nào chiến xa có thể băng qua. Viên Trung đội trưởng Thám sát báo cáo rằng chiến xa có thể vuợt qua ở 1 nhánh sông với điều kiện phải có được xe ủi để san bằng 1 bờ sông cao gần 10 thuớc!
Và thế là chúng tôi cho viên ĐĐT Công binh Dù dẫn quân tới đó ngay, rồi cũng không nhớ là tôi bốc đâu ra được 4 xe ủi, tất cả xúm vào làm việc cật lực, vừa dùng mìn, vừa xe ủi, san bằng bờ sông cao để chiến xa có thể lội qua. Cùng lúc, trực thăng liên tục ném xuống những thùng xăng 55-gallons cho chiến xa để họ châm đầy bình! Sau khi đổ đầy xăng, đoàn chiến xa lập đội hình di chuyển, bắt đầu khởi hành lúc 11 giờ đêm và qua sông an toàn, đem về trọn vẹn Chiến đoàn gồm khoảng 360 chiến xa và M-113 cùng với lực lượng bộ binh tùng thiết! Đó là 1 bằng chứng hiển nhiên cho việc điều quân có tính toán, có ý chí và có sự phối hợp nhịp nhàng ăn ý. Đó cũng chính là 1 thành quả tuyệt vời khác trong cuộc hành quân Lam Sơn 719 mà ít ai biết hoặc nhắc đến.



*
Sau khi hoàn tất nhiệm vụ trong cuộc hành quân Lam Sơn 719, chúng tôi được lệnh đưa 1 LĐ Dù lên mặt trận Dak To tăng cuờng cho 1 đơn vị VN bị địch quân tràn ngập. Nhảy Dù VN đụng địch trên các cao điểm, đánh bật chúng ra khỏi các vị trí đã chiếm được của quân VNCH, bắn hạ chừng 600 Cộng quân (chưa kể số địch chết vì không quân, pháo binh). Ngày hôm sau, trong khi báo chí Mỹ vẫn đang tràn ngập những bài vở, hình ảnh chê bai đơn vị thiện chiến nhất của VNCH là Sư đoàn Dù bị tơi tả thế nào tại Hạ Lào trong cuộc hành quân LS 719 và nay đã mất hết khả năng chiến đấu, tôi gọi điện thoại thẳng về Bộ Chỉ huy MACV ở Sàigòn cho họ biết “Chúng tôi vừa chiếm xong các mục tiêu chỉ định ở Dak To, chung quanh chúng tôi vẫn còn la liệt hơn 600 xác Cộng quân chưa thu dọn. Xin làm ơn gửi ngay ra đây mấy thằng nhà báo vừa nói là SĐ Nhảy Dù mất hết sức chiến đấu cho chúng nó xem tận mắt”! Cũng có vài nguời ra thật và họ thấy tận mắt kết quả chứng minh khả năng chiến đấu tuyệt vời của các quân nhân Mũ Đỏ thế nào!

*
Chúng tôi đóng ở Dak To đâu chừng 3, 4 ngày, củng cố các vị trí đã lấy lại xong bàn giao cho đơn vị khác rồi lên đường ra Huế. Nằm duỡng quân khoảng 1 tuần toàn LĐ Dù lên phi cơ về Sàigòn. Đây là lúc Sư Đoàn Dù tái bổ sung nhân lực, quân trang, vũ khí, rồi huấn luyện bổ túc để lấy lại phong độ của Sư đoàn thiện chiến lừng danh Mũ Đỏ. Sau khoảng trong vòng 6 tới 8 tuần lễ, SĐ Nhảy Dù Việt nam hoàn toàn hồi phục tư thế và khả năng sẵn sàng chiến đấu tại bất cứ nơi nào, với quân số khoảng 12-ngàn nguời.
Nhờ mối giao tình, tôi vận động được một số trợ giúp đáng kể từ phiá phòng 5, BTL/MACV để cải tiến và tân trang Quân Y viện của SĐ, lập thêm 1 khu doanh trại mới cho binh sĩ. Nhờ đó mối quan hệ giữa toán Cố vấn 162 với BTL cùng toàn thể quân nhân SĐ Dù trở nên gắn bó, khắng khít hơn.

*
Sau các trận Lam Sơn 719 và Dak To, vào lúc đó SĐ Nhảy Dù luôn luôn có 1 Lữ đoàn ứng chiến để sẵn sàng nhận lệnh hành quân bất cứ lúc nào. Từ đó cho đến khi nổ ra trận Tổng công kích của Cộng quân hồi mùa hè 1972 (Easter Offensive), Nhảy Dù liên tục được lệnh gửi các đơn vị, có khi chỉ cấp Tiểu đoàn để giải toả hoặc tái chiếm 1 vị trí nào đó thuộc trách nhiệm của lực lượng Bô binh hay Địa phương đã bị Cộng quân tập trung tràn ngập. Và lần nào Nhảy Dù cũng thành công xuất sắc.
Qua kinh nghiệm chiến đấu bên cạnh các quân nhân Sư đoàn Nhảy Dù Việt Nam, tôi luôn luôn dành sự kính trọng vô biên đối với những thành tích của các chiến binh Mũ Đỏ. Và với tôi, tất cả các cấp chỉ huy Nhảy Dù Việt Nam đều là những sĩ quan thượng thặng!

*
Nói thêm về Toán Cố Vấn 162 : Toán 162 là 1 trong vài toán Cố Vấn đông nhất quân đội Hoa Kỳ tăng phái hoạt động bên cạnh các đơn vị QLVNCH. Tổng cộng trong vòng 11 năm, tính từ đầu đến khi Mỹ rút hết quân khỏi miền Nam Việt nam đã có hơn 1,200 quân nhân Mỹ các cấp phục vụ trong toán Cố vấn 162. Muốn phục vụ trong toán 162 bắt buộc phải thuộc Lực lượng Nhảy dù Hoa Kỳ, phần lớn xuất thân từ các SĐ 11, 82 hay 101 Nhảy Dù Hoa Kỳ. Họ hãnh diện với tên gọi “Red Hat” như danh xưng “Mũ Đỏ” của chiến binh Nhảy Dù VNCH. Bên cạnh đó cũng có các Sĩ quan tiền sát không quân (forward air controllers) và họ rất hãnh diện với danh xưng Red Markers!
Tổng cộng đã có 34 quân nhân Nhảy dù Mỹ và 3 Tiền sát viên Không quân Mỹ hy sinh tại mặt trận trong lúc phục vụ duới hiệu kỳ của Toán CV 162 cạnh Sư đoàn Nhảy Dù Việt nam. Và đây là con số tổn thất cao nhất trong tất cả các toán Cố vấn Mỹ ở Việt Nam

*

Một điểm hãnh diện cho những cựu CV Nhảy Dù Hoa Kỳ là trong số những cựu CV cho Nhảy Dù Việt nam sau này có tới 34 vị lên Tướng. Có thể đơn cử vài vị Tướng nổi tiếng như các Tướng Pete Dawkins, Norman Schwarzkopf, Barry McCaffrey, James Lindsey, Jim Vaught, Joe Kinzer, John LeMoyne, Guy Meloy và Herb Lloy. Về phần hàng Hạ sĩ quan, cựu thành viên Toán CV 162 sau này có 78 nguời lên tới chức Thượng Sĩ Thuờng Vụ ( Sergeants Major). Toán 162 cũng vinh dự từng nhận 1 Huy chuơng Danh Dự (Medal of Honor) cùng rất nhiều huy chuơng Anh dũng (Distinguished Service Crosses). Hàng năm các Red Hats Hoa Kỳ vẫn tề tựu về họp mặt với Mũ Đỏ Việt Nam trong 1 ngày hội ngộ, và đặc biệt nhất, năm 2006, tại Viện Bảo Tàng Nhảy Dù Hoa Kỳ đã khánh thành khu tưởng niệm riêng để vinh danh các chiến binh Nhảy Dù Việt nam Cộng hoà!

Trung Tướng (hồi hưu) James B. Vaught,
Cố Vấn Trưởng Sư Ðoàn Nhảy Dù VNCH



 Ô.B Trung Tướng Vaught, Phạm Hòa và Đại Úy Martin

    

No comments:

Post a Comment

Post a Comment